Phân tích về đoạn trích Trao duyên trong tác phẩm Truyện Kiều

Phân tích về đoạn trích Trao duyên trong tác phẩm Truyện Kiều

Bài làm

Loading...

Truyện Kiều là một trong những tác phẩm hay, để lại nhiều ý nghĩa sâu sắc, và những đóng góp của Truyện Kiều của Nguyễn Du đã góp phần sâu sắc trong việc tạo nên cho nền văn học của nước nhà những di sản văn hóa lớn. Trong đó đoạn Trao Duyên là một trong những tác phẩm như thế, nó đã để lại nhiều ý nghĩa to lớn trong nền văn học.

Ngay mở đầu của tác phẩm là những lời thành kính, mong muốn thực hiện của Thúy Kiều cậy em đó là sự nhờ vả, và bắt buộc Thúy Kiều phải nói lên những điều này:

Cậy em, em có chịu lời,

Ngồi lên cho chị lạy rồi sẽ thưa.

Giữa đường đứt gánh tương tư,

Keo loan chắp mối tơ thừa mặc em.

Với đoạn này, tác giả đã xây dựng những động từ giàu giá trị thể hiện sự thành kính, cây em, ngồi lên, lậy, thưa… tất cả những từ đó đều thể hiện sự nghi phép và lễ nghi của Thúy Kiều. Những câu nói mang nhiều ý nghĩa sâu sắc trong cuộc sống, thế nhưng mối tình của chàng Kim và Thúy Kiều bị đứt gánh giữa đường, những lời nguyện thề giờ đây không thể thực hiện được, em vẫn còn trẻ, tuổi xuân của em dài, nên mọi việc Thúy Kiều đã phải nhờ Thúy Vân:

Kể từ khi gặp chàng Kim ,

Khi ngày quạt ước, khi đêm chén thề.

Sự đâu sòng gió bất kỳ,

Hiều tình khôn lẽ hai bề vẹn hai?

Biết bao nhiêu lời hẹn thề, giờ đây chỉ còn là những kỉ niệm, những kí ức, ngày quạt ước, đêm chén thề, tình cảm đó không biết có ai nguôi ngoai, thấu hiểu được hay không, đó là tình cảm và sự gắn bó giữa Thúy Kiều và chàng Kim. Nỗi lòng đó không thể nào diễn tả được, mối tình đó làm cho Thúy Kiều day dứt, tâm trạng đau khổ khi những lời nguyện thề không thể thực hiện được:

Ngày xuân em hãy còn dài,

Xót tình máu mủ, thay lời nước non.

Chị dù thịt nát xương mòn,

Ngậm cười chín suối hãy còn thơm lây.

Với tình nghĩa máu mủ của chị em, Thúy Kiều chỉ mong muốn Thúy Vân làm những điều của mình, tuổi xuân của em còn dài, dù có thịt nát, xương mòn, thì tiếng thơm đó không bao giờ nguôi ngoai, đó là sự biết ơn mà Thúy Kiều muốn dành tới cho Thúy Vân. Mong muốn thực hiện những lời ước nguyện mà Thúy Kiều đã hứa với chàng Kim:


Phân tích về đoạn trích Trao duyên trong tác phẩm Truyện Kiều

Phân tích  về đoạn trích Trao duyên

Chiếc thoa với bức tờ mây

Duyên này thì giữ, vật này của chung.

Dù em nên vợ nên chồng,

Xót người mệnh bạc ắt lòng chẳng quên!

Những kỉ niệm này gắn bó với chàng Kim, những kỉ niệm và những vật chung là lời nguyện thề thành vợ chông, điều đó càng làm quặn lòng và Thúy Kiều cũng không thể nào nguôi ngoai được, tấm lòng đó vẫn luôn còn đó chứ không bao giờ nguôi ngoai được những cảm xúc và nỗi nhớ, những cảm xúc đó nhẹ nhàng và tạo nên những khoảng khắc và sâu lắng trong tâm hồn, và nỗi nhớ mong trở thành vợ chồng, nhưng cuộc sống lại ngăn cản tình yêu của Thúy Kiều và Kim Trọng:

Mất người còn chút của tin,

Phím đàn với mảnh hương nguyền ngày xưa.

Mai sau dù có bao giờ,

Đốt lò hương ấy, so tơ phím này.

Lòng tin và những lời nguyện thề đó vẫn luôn còn mãi, thế nhưng những kỷ niệm vẫn luôn còn mãi, nó tạo nên sự gần gũi, gắn bó trong kỷ niệm với con người, tạo nên sự gắn bó, sự gần gũi, trong từng cảm xúc, nhẹ nhàng và mang cho những con người những nghĩ suy và tình cảm của chàng Kim và Thúy Kiều:

Trông ra ngọn cỏ gió cây,

Thấy hiu hiu gió, thì hay chị về.

Hồn còn mang nặng lời thề,

Nát thân bồ liễu đền nghì trúc mai.

Nỗi buồn mênh mang đang được thể hiện sâu sắc trong những cảm xúc của chính Thúy Kiều, cơn gió hiu hiu thổi vào tâm hồn của nhân vật này những cảm xúc và nỗi nhớ bâng khâng trong từng cảm xúc, nhẹ nhàng và sâu lắng, trong cảm xúc và da diết trong từng khoảng khắc của con người. Những cơn gió hiu hiu buồn, mang nặng những nỗi buồn hiu quạnh và cảm xúc của con người:

Dạ đài cách mặt, khuất lời,

Rảy xin chén nước cho người thác oan.

Bây giờ trâm gãy bình tan,

Kể làm sao xiết muôn vàn ái ân!

Nỗi buồn đó kể sao khuôn xiết, biết bao nhiêu ân ái, mặn nồng, những lời nguyện thề của tình lứa đôi vẫn còn đó, con người vẫn nơi đây, gắn bó với tình cảm của tình yêu lứa đôi. Thế nhưng nỗi buồn đó thật man mác trong khoảng khắc và nỗi nhớ của con người:

Trăm nghìn gửi lạy tình quân

Tơ duyên ngắn ngủi có ngần ấy thôi.

Phân sao phận bạc như vôi?

Đã đành nước chảy hoa trôi lỡ làng.

Ôi Kim Lang! Hỡi Kim lang!

Thôi thôi thiếp đã phụ chàng từ đây!

Xã hội cũ đã chia cắt đi tình yêu đôi lứa, những tình cảm đó thật thiêng liêng, thế nhưng lại không thể đến được với nhau, có duyên nhưng không phận, đành thôi qua như những áng mây, cuộc đời bạc mệnh, lỡ làng, câu da diết mà tác giả thể hiện qua đoạn trích này đó là: Ôi Kim Lang! Hỡi Kim lang!Thôi thôi thiếp đã phụ chàng từ đây! Vĩnh biệt mối tình và những lời nguyện thề từ đây, lòng Thúy Kiều đau nhói nhưng không thể nào nguôi ngoai được.

Tác giả đã thể hiện những cảm xúc sâu lắng, cảm xúc đó nhẹ nhàng trong bài thơ Trao Duyên và mang đến cho con người những khoảng khắc, nỗi nhớ về mối tình giữa Thúy Kiều và Kim Trọng, tình cảm đứt gãy từ đây, nó nhẹ nhàng và sâu lắng trong tâm hồn của người.

Phạm Loan

Đánh giá bài viết
Loading...

Share this post